Con ngoan quá – có phải là tốt không?

Con ngoan quá có phải là tốt không

Con ngoan quá – có phải là tốt không?

Câu hỏi này nghe có vẻ kỳ lạ. Tôi biết.

Vì từ nhỏ đến lớn, mọi người xung quanh vẫn nói với chúng ta: ngoan là tốt. Không phản đối, không thắc mắc, không đòi hỏi và làm theo những gì cha mẹ yêu cầu — đó là đứa trẻ tốt.

Và khi con như vậy, cuộc sống nhẹ hơn thật. Bữa cơm yên bình hơn. Buổi tối bớt căng thẳng hơn. Ai mà không muốn điều đó chứ.

Nhưng có một câu hỏi nhỏ bên dưới mà chúng ta thường bỏ qua: con đang ngoan vì điều gì?

Con học thêm khi mẹ đăng ký — dù chưa ai hỏi con có muốn không. Con không kêu mệt – dù đang rất mệt. Con nói thích những thứ bố thích – vì đó là câu trả lời khiến bố hãnh diện. Con chưa bao giờ nói không – không phải vì con không có ý kiến, mà vì con đã học được rằng ý kiến của mình không quan trọng bằng ý kiến người khác.

Khi điều đó xảy ra đủ lâu, thứ bị mất không phải là hành vi. Thứ bị mất là bản sắc của đứa trẻ.

Con ngừng biết mình thích gì. Ngừng dám mong muốn. Ngừng muốn nêu ý kiến. Ngừng có chất riêng.

Bạn có thể thử một điều trong tuần này — không liên quan đến bài tập, không liên quan đến lịch học.

Bạn hãy chỉ hỏi con: “Con đang muốn gì nhất lúc này?” Rồi lắng nghe, mà chưa cần làm gì cả.

Câu trả lời của con — hoặc khoảng im lặng của con — có thể cho bạn thấy rất nhiều thứ.

Bạn đã hỏi con câu đó lần gần nhất là khi nào? 🌿

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *